Trong những năm gần đây, hoạt động mua bán và sáp nhập doanh nghiệp (M&A) tại Việt Nam ngày càng trở nên sôi động, đặc biệt với sự tham gia của các tập đoàn đa quốc gia trong các lĩnh vực sản xuất, tiêu dùng và công nghệ. Khi các doanh nghiệp thực hiện giao dịch M&A, một vấn đề quan trọng phát sinh sau khi thương vụ hoàn tất là việc ghi nhận lại giá trị của các tài sản và nghĩa vụ nợ của doanh nghiệp được mua lại trên báo cáo tài chính. Trong nhiều trường hợp, giá mua của doanh nghiệp mục tiêu không chỉ phản ánh giá trị của các tài sản hữu hình như nhà xưởng hay máy móc thiết bị, mà còn bao gồm giá trị của các tài sản vô hình như thương hiệu, quan hệ với khách hàng hoặc công nghệ. Vì vậy, việc xác định và phân bổ giá mua cho từng loại tài sản trở thành một bước quan trọng nhằm phản ánh chính xác giá trị kinh tế của giao dịch.

Theo Chuẩn mực Báo cáo Tài chính Quốc tế số 3 - Hợp nhất kinh doanh (IFRS 3 Business Combinations), doanh nghiệp khi thực hiện mua lại một doanh nghiệp khác phải tiến hành Phân bổ giá mua - Purchase Price Allocation (PPA) – tức phân bổ giá mua cho các tài sản và nghĩa vụ nợ có thể xác định được theo giá trị hợp lý tại ngày mua. Quá trình này không chỉ mang tính kế toán mà còn đòi hỏi các phân tích định giá chuyên sâu, đặc biệt đối với các tài sản vô hình vốn thường chưa được ghi nhận trước đó trên báo cáo tài chính của doanh nghiệp.

Mặc dù việc PPA được thực hiện sau khi thương vụ M&A hoàn thành và việc PPA là công việc kế toán. Tuy nhiên, việc ban lãnh đạo hiểu được ảnh hưởng này lên báo cáo tài chính của đơn vị sau khi thực hiện M&A là rất quan trọng để có được một quyết định phù hợp.

📌 Phân bổ giá mua - Purchase Price Allocation (PPA)
PPA là quá trình phân bổ giá mua trong giao dịch M&A cho các tài sản và nghĩa vụ nợ có thể xác định được theo giá trị hợp lý tại ngày mua.

Các nội dung chính trong phân bổ giá mua

PPA là yêu cầu của IFRS 3 trong các giao dịch M&A

Theo quy định của IFRS 3 Business Combinations, khi một doanh nghiệp giành quyền kiểm soát một doanh nghiệp khác thông qua một giao dịch được xác định là giao dịch hợp nhất kinh doanh (business combination), bên mua phải thực hiện việc phân bổ giá mua cho toàn bộ tài sản và nợ phải trả của doanh nghiệp mục tiêu. Việc phân bổ này phải được thực hiện tại ngày mua (acquisition date) và dựa trên giá trị hợp lý (fair value) của từng tài sản và nghĩa vụ nợ.

Nguyên tắc cơ bản của PPA là xác định giá trị hợp lý của tất cả các tài sản có thể xác định được và các nghĩa vụ nợ mà bên mua nhận được từ giao dịch. Sau khi xác định giá trị hợp lý của các tài sản và nghĩa vụ nợ, phần chênh lệch giữa giá mua của thương vụ và giá trị hợp lý của tài sản thuần sẽ được ghi nhận là lợi thế thương mại - goodwill.

Goodwill phản ánh điều gì?

Goodwill phản ánh các lợi ích kinh tế trong tương lai mà bên mua kỳ vọng đạt được từ giao dịch, chẳng hạn như khả năng tạo ra synergies, lợi thế cạnh tranh hoặc khả năng tạo ra dòng tiền vượt trội so với các tài sản riêng lẻ.

Các yêu cầu liên quan đến Giá trị hợp lý, Tài sản vô hình xác định được và Lợi thế thương mại

Một trong những nội dung quan trọng của PPA là xác định giá trị hợp lý của các tài sản, đặc biệt là các tài sản vô hình có thể xác định được. Theo chuẩn mực quốc tế số 13 Đo lường Giá trị Hợp lý (IFRS 13 Fair Value Measurement), giá trị hợp lý được định nghĩa là mức giá có thể nhận được khi bán một tài sản hoặc chuyển giao một nghĩa vụ nợ trong một giao dịch tự nguyện có tổ chức giữa các bên tham gia thị trường tại ngày xác định giá trị.

Trong quá trình thực hiện PPA, doanh nghiệp không chỉ ghi nhận lại giá trị của các tài sản hữu hình như bất động sản, máy móc thiết bị hoặc hàng tồn kho, mà còn phải xác định và ghi nhận các tài sản vô hình nếu các tài sản này có thể được xác định riêng biệt.

Tài sản hữu hình

Bất động sản, máy móc thiết bị hoặc hàng tồn kho được ghi nhận lại theo giá trị hợp lý tại ngày mua.

Tài sản vô hình

Thương hiệu, quan hệ với khách hàng, công nghệ, phần mềm hoặc các quyền khai thác kinh doanh có thể được nhận diện trong quá trình PPA.

Theo chuẩn mực Thẩm định giá Việt Nam, một tài sản vô hình được coi là xác định được nếu tài sản đó có bằng chứng hữu hình về sự tồn tại của tài sản vô hình, có khả năng tạo thu nhập từ tài sản vô hình và giá trị của tài sản vô hình có thể định lượng được bằng tiền.

Trong thực tế, nhiều tài sản vô hình thường được nhận diện trong quá trình PPA, chẳng hạn như thương hiệu, quan hệ với khách hàng, công nghệ, phần mềm, hoặc các quyền khai thác kinh doanh. Những tài sản này trước đây có thể chưa được ghi nhận trên báo cáo tài chính của doanh nghiệp mục tiêu nhưng vẫn có khả năng tạo ra lợi ích kinh tế trong tương lai. Sau khi ghi nhận các tài sản vô hình có thể xác định được, phần giá trị còn lại của thương vụ sẽ được ghi nhận là goodwill.

Các lưu ý khi xác định Giá trị hợp lý của tài sản vô hình

Việc xác định giá trị hợp lý của các tài sản vô hình thường là phần phức tạp nhất trong quá trình PPA. Không giống như các tài sản hữu hình có thể tham chiếu từ các giao dịch thị trường, nhiều tài sản vô hình không có thị trường giao dịch trực tiếp, do đó việc thẩm định giá thường phải dựa trên các phương pháp tài chính và mô hình kinh tế.

Các cách tiếp cận được sử dụng

  • Cách tiếp cận từ thu nhập - Income Approach: Giá trị của tài sản được xác định dựa trên dòng tiền kinh tế mà tài sản đó có thể tạo ra trong tương lai.
  • Cách tiếp cận từ thị trường - Market Approach: Có thể áp dụng nếu tồn tại các giao dịch thị trường có thể so sánh.
  • Cách tiếp cận từ chi phí - Cost Approach: Có thể áp dụng đối với các tài sản có thể tái tạo như phần mềm hoặc công nghệ nội bộ.

Trong thực tiễn thẩm định giá, cách tiếp cận được sử dụng phổ biến nhất là Cách tiếp cận từ thu nhập - Income Approach, trong đó giá trị của tài sản được xác định dựa trên dòng tiền kinh tế mà tài sản đó có thể tạo ra trong tương lai. Ví dụ, phương pháp Relief-from-Royalty thường được sử dụng để thẩm định giá thương hiệu.

Theo phương pháp này, giá trị thương hiệu được xác định dựa trên giả định rằng nếu doanh nghiệp không sở hữu thương hiệu đó thì sẽ phải trả phí bản quyền để sử dụng. Giá trị thương hiệu khi đó được tính bằng giá trị hiện tại của các khoản phí bản quyền giả định mà doanh nghiệp tiết kiệm được.

Một phương pháp khác thường được sử dụng trong PPA là Multi-period Excess Earnings Method (MPEEM), thường áp dụng để thẩm định giá các tài sản như quan hệ khách hàng hoặc hợp đồng khách hàng. Phương pháp này xác định giá trị tài sản dựa trên phần dòng tiền vượt trội mà tài sản đó tạo ra sau khi trừ đi chi phí vốn cho các tài sản khác tham gia vào quá trình tạo ra doanh thu.

Ngoài Income Approach, trong một số trường hợp có thể áp dụng Cách tiếp cận từ thị trường - Market Approach nếu tồn tại các giao dịch thị trường có thể so sánh, hoặc Cách tiếp cận từ chi phí - Cost Approach đối với các tài sản có thể tái tạo như phần mềm hoặc công nghệ nội bộ. Tuy nhiên, việc lựa chọn phương pháp thẩm định giá phù hợp cần dựa trên bản chất kinh tế của tài sản, dữ liệu thị trường sẵn có và mục đích của việc thẩm định giá.

Giả định và dự phóng tài chính tại ngày mua

Một điểm quan trọng trong quá trình thẩm định giá tài sản vô hình trong PPA là các giả định và dự phóng tài chính sử dụng trong mô hình thẩm định giá phải phản ánh kỳ vọng tại ngày mua. Theo quy định của IFRS 13 Fair Value Measurement, giá trị hợp lý phải phản ánh các giả định của các bên tham gia thị trường (market participants) tại ngày đo lường.

Điều này có nghĩa là các dự phóng tài chính được sử dụng trong mô hình định giá phải dựa trên thông tin có sẵn tại ngày mua, chứ không phải dựa trên các thông tin hoặc kết quả kinh doanh phát sinh sau thời điểm đó.

Ngoài ra, các dự phóng này cũng cần phản ánh một cách nhìn không thiên lệch và mang tính thị trường. Các kế hoạch chiến lược hoặc các lợi ích kinh tế đặc thù của bên mua – chẳng hạn như các lợi ích từ việc tái cấu trúc hoạt động, tận dụng hệ thống phân phối hoặc các synergy sau giao dịch – thường không được đưa vào các dự phóng tài chính dùng để định giá các tài sản vô hình. Những lợi ích này thường được phản ánh trong goodwill thay vì trong giá trị của các tài sản có thể xác định được.

Trong thực tiễn, các dự phóng tài chính do ban lãnh đạo doanh nghiệp bị mua hoặc bên bán lập trong quá trình chuẩn bị giao dịch thường được sử dụng như một điểm tham chiếu quan trọng cho mục đích PPA, vì các dự phóng này phản ánh kỳ vọng của các bên tại thời điểm thương thảo giao dịch. Tuy nhiên, các chuyên gia định giá vẫn cần đánh giá tính hợp lý của các giả định, đảm bảo rằng các dự phóng được sử dụng phù hợp với các giả định của thị trường và không mang tính thiên lệch.

Thực tiễn áp dụng PPA

Trong thực tiễn tại Việt Nam, việc áp dụng PPA vẫn còn tương đối mới đối với nhiều doanh nghiệp, đặc biệt là các doanh nghiệp chưa áp dụng chuẩn mực kế toán quốc tế. Một số khó khăn thường gặp bao gồm việc thiếu dữ liệu thị trường để tham chiếu khi định giá tài sản vô hình, hạn chế trong việc xây dựng mô hình dự báo dòng tiền cho từng tài sản, cũng như sự khác biệt giữa chuẩn mực kế toán Việt Nam và các chuẩn mực quốc tế.

Tuy nhiên, đối với các doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài hoặc các doanh nghiệp thuộc các tập đoàn đa quốc gia, việc thực hiện PPA thường là yêu cầu bắt buộc trong quá trình lập báo cáo tài chính hợp nhất.

Vai trò của thẩm định giá trong PPA

Trong bối cảnh hoạt động M&A ngày càng phát triển và các chuẩn mực kế toán quốc tế được áp dụng rộng rãi hơn, PPA trở thành một bước quan trọng trong việc ghi nhận và phản ánh giá trị kinh tế của các thương vụ mua bán doanh nghiệp. Quá trình này không chỉ liên quan đến việc tuân thủ các quy định kế toán mà còn đòi hỏi các phân tích thẩm định giá chuyên sâu đối với nhiều loại tài sản khác nhau, đặc biệt là các tài sản vô hình.

Vì vậy, các tổ chức thẩm định giá đóng vai trò quan trọng trong việc hỗ trợ doanh nghiệp xác định giá trị hợp lý của tài sản và thực hiện PPA một cách chính xác và minh bạch. Thông qua việc áp dụng các phương pháp thẩm định giá phù hợp và phân tích các yếu tố kinh tế của từng loại tài sản, đơn vị thẩm định giá có thể giúp doanh nghiệp phản ánh đúng giá trị của các tài sản được mua lại, đồng thời hỗ trợ doanh nghiệp tuân thủ các yêu cầu của chuẩn mực kế toán quốc tế trong quá trình lập báo cáo tài chính sau M&A.

Tác giả & Liên hệ tư vấn
Công ty Cổ phần DCF Việt Nam
Bà Hà Hồng Yến
Phó tổng giám đốc
Tài liệu tham khảo
  1. Chuẩn mực Báo cáo Tài chính Quốc tế số 3 - Hợp nhất kinh doanh (IFRS 3 Business Combinations).
  2. Chuẩn mực Báo cáo Tài chính Quốc tế số 13 - Đo lường Giá trị Hợp lý (IFRS 13 Fair Value Measurement).
  3. Chuẩn mực Thẩm định giá Việt Nam.
  4. Tiêu chuẩn thẩm định giá quốc tế (IVS).
Tuyên bố trách nhiệm: Nội dung này là sản phẩm của tác giả và không phản ánh quan điểm hay lập trường của Công ty Cổ phần DCF Việt Nam. Ngoài ra, nội dung này không nhằm mục đích tạo mối quan hệ giữa thẩm định viên và khách hàng, không phải là tư vấn/thẩm định giá và không thay thế cho hoạt động tư vấn/thẩm định giá. Các tình huống, tài sản thực tế và cá biệt cần được xem xét với sự tư vấn của thẩm định viên chuyên môn trước khi thực hiện bất kỳ hành động nào liên quan đến chủ đề được đề cập tại đây.